~o0o~Love manga~o0o~
Chào mừng bạn đến với Love Manga [LMF] ^^
Cùng đăng nhập để trò chuyện với các thành viên khác về cuốn manga mà bạn thích nhé ^^
Các khách viếng thăm sẽ có nhiều thiệt thòi đấy

Đăng nhập - Đăng kí


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 [OneShort] Đi đi mãi on Thu Jul 11, 2013 11:08 am

Title: Đi đi mãi

Author: haithuong313

Nguồn: http://yaoiland.vn/forum/showthread.php?t=24686

Genre: SA, fluff

Pairing: Kurogane x Fye (TRC)

Rating: K+

Warning: SA, ooc, thời gian bị đảo lộn.

Disclaimer: Các nhân vật của Clamp.

Summary:

Đi đi mãi, trong màu thiên thanh hòa nắng ngọt.

Giả sử như chuyến hành trình dài mãi mãi, qua tháng qua năm, chẳng cần
lý do nào cả. Tình cảm toàn vẹn và vĩnh viễn. Như thuở ban đầu…

A/N: Không thể không SA ) Shounjo, romance hồng lụa.

***




Kurogane có bao giờ dừng lại và để ý, cái cảm giác êm bình tình tự này.

Không rõ, bao lâu rồi, nơi nào rồi. Chuyến hành trình này, đã qua bao
vùng đất. Xanh có, đỏ có, yên bình có, bạo loạn có, ồn ã có, vô thanh
có. Mọi thứ lướt qua nhanh thật nhanh; dẫu sao thì anh vẫn đang nghĩ đến
một mục tiêu lớn khác. Là trở về bên Tomoyo, trở về những ngày tháng
rạo rực lửa đỏ, ở đất nước Japan không lúc nào yên ả. Nơi anh sinh ra để
thuộc về, thứ được bảo vệ từ ngày cha mẹ còn sống, giờ đến lượt anh.
Kurogane nguyền rủa chuyến hành trình chết tiệt; anh cũng chẳng nhớ lý
do chính xác vì sao mình bị quẳng đến đây nữa. Phải rồi, thời gian khiến
người ta quên mau quá…


Đến khi Kurogane quên mất, rằng mình ghét phải rong ruổi khắp nơi đến thế nào.



Màu trời xanh bi ve.



Sakura phủi phủi đất trên người, dụi dụi mắt, gò má ửng phấn đào. Việc
lái máy bay quả thật khó khăn với những người ở đất nước nghèo công
nghệ; khói từ chiếc phi cơ sau lưng bốc khói mù. Hoặc cũng có thể do
Sakura không thích hợp với vai trò người cầm lái; con gái luôn thích hợp
với áo váy xúng xính hay hoa hòe các thứ hơn chứ. Syaoran hối hả chạy
lại gần; cậu nhóc mười lăm tuổi sao lúc nào cũng trông như ông bố trẻ
hay lo lắng. Mokona trắng bông bông cũng chạy đến, có thể nó cũng chẳng
biết chuyện gì vừa xảy ra nhưng cứ góp chuyện cho rôm rả vậy. Chúng líu
ríu như bọn chim non, dưới bầu trời xanh quang mây đầy gió.


Tưởng chừng không có nỗi đau, chỉ có tiếng cười dịu dàng ve vuốt.

Như một bản âm hưởng vang vọng tiết tấu nhịp nhàng, rất biết níu giữ
người nghe, quang cảnh trước mắt khiến Kurogane im lặng ngẩn ngơ. Màu
đen trong đôi mắt xôn xao đến lạ.

-Hey, Đen Đen đang ngơ-ngẩn-ngẩn-ngơ-thờ-thẫn.

Là bản mặt gợi đòn của tên tóc vàng chết tiệt hiện lên sau câu châm
chọc. Hắn lúc nào cũng là nhân-tố-bắng-nhắng luôn lăm le đập tan những
giây phút yên lặng dễ chịu của anh. Ừ, cứ đá hắn bay vào xó là tốt nhất,
cứ quăng hắn đi thật xa là tốt nhất. Kurogane toan vung tay…

-Trang phục này thoáng mát nhỉ, Hắc pipi?

Fye quay đằng trước, quay đằng sau, nhún nhảy như một đứa trẻ vừa mới
được mẹ may áo mới. Quần áo đặc biệt dành cho phi công, ôm gọn thân hình
mảnh dẻ. Tóc vàng đẫm nắng lướt thướt trong gió, mắt xanh rộn rã.


Đen Đen ngơ-ngẩn-ngẩn-ngơ-thờ-thẫn.





..

.


***


-Này, nhóc, rốt cuộc là có bao nhiêu cái lông vũ vậy? Ta ghét việc đi khắp nơi và trở thành lũ vô gia cư kiểu này…

Syaoran lúng túng trong việc đào xới lại kí ức. Chuyến hành trình bắt
đầu từ hai năm trước, thu thập được nhiều lông vũ rồi đó; nhưng bao
nhiêu cái thì chả ai nhớ.

-Em không biết nữa… Có lẽ là rất, rất nhiều…

Syaoran lẩm nhẩm. Kurogane thở dài, cũng chẳng cần thiết phải bắt tội thằng bé như vậy. Ta ghét việc đi khắp nơi và trở thành lũ vô gia cư kiểu này…
Anh đôi khi cũng buột miệng dối lòng như thế. Bản tính thẳng thắn thật
thà, nhưng anh cũng không phải loại người có thể nói huỵch toẹt những
điều đang nghĩ. Rằng anh muốn chuyến hành trình này cứ tiếp diễn mãi.
Rằng…


Nếu một ngày không nhìn thấy mái tóc vàng nắng và màu xanh trong vắt, mọi thứ sẽ thật vô vị biết bao.


***


Tạch, tạch…


Kim đồng hồ chậm chạp lê từng nhịp, một chiếc đồng hồ lớn đã khá cổ được
trịnh trong đặt trên tháp cao. Đêm đến, mộng về. Còn giấc mộng nào đẹp
hơn quang cảnh này, anh đào phất phơ trong sương lạnh. Như kiểu đặt vào
bàn ăn vừa món tây vừa món ta; cây anh đào nở rộ giữa những kiến trúc
phương tây sang trọng. Cùng trang phục bồi bàn ôm gọn đường cong gợi cảm
nơi Fye.

-Hắc đại nhân dạo này yêu đời nhỉ?

Fye buông một nụ cười nhẹ bỗng; Kurogane biết, đó cũng chỉ là một câu
hỏi xã giao thường nhật. Mặc dù tâm trí tên tóc vàng không hề phẳng
lặng, nhưng hắn luôn che dấu cảm xúc dưới lớp mặt nạ dày. Là loại người
mà anh ghét nhất.

-Ta yêu đời, chứ không cố giả yêu đời.

Anh đi guốc trong bụng Fye. Nhưng nụ cười trên môi hắn không hề biến nhất, như chưa từng vậy.

-Anh không cần để ý nhiều như vậy.


Ý hắn bảo anh đừng có chõ mũi vào chuyện hắn – đó là cách nghĩ của Kurogane. Fye lướt đi, chìm trong sương.



-Ngươi là loại người mà ta ghét-nhất.


Kurogane đẩy Fye vào một góc, dọng nắm đấm vào gạch tường ẩm lạnh, đôi
mắt đỏ xoáy vào anh như có lửa. Fye vẫn lạnh lùng; đôi mắt anh không
hoang mang một chút nào. Kurogane không tò mò chuyện đời tư người khác.
Chỉ là…

Anh gieo lên môi Fye một nụ hôn. Như vào cái ngày lộng gió trên phi
trường rộng, mây trời trải thảm trên đầu. Tâm trí lửng lơ. Anh đào vương
vãi trong ảo mộng ngả nghiêng. Trăng thanh, đêm nay trăng thanh. Ánh
sáng đổ bóng lên cây anh đào lớn.



Anh không muốn Fye dấu diếm bất cứ chuyện gì.


***

Syaoran hoàn thành bài tập kiếm thuật vào cuối buổi chiều. Về đến nhà là
lũ trẻ lại tíu tít bên nhau, xuýt xoa này nọ, gian nhà ấm ngọt hương
bánh bông lan rắc chocotale chín tới trong lò. Mokona không bao giờ hết
nghiện những thứ dính dáng tới chocotale, miệng dính đầy vụn chocolate
vẫn ồn ào được.

-Fye-san đang ngủ ở nhà trong ạ.

Sakura cất tiếng trả lời. Con mèo lười đó đi ngủ sớm quá vậy, không phải
ban đêm mới là thời gian hoạt động của mèo sao? Dù vậy, anh bước khẽ
vào gian trong. Nhẹ vén rèm buông, anh thoáng thấy Fye đang ngả mình
trên đệm êm trắng muốt. Say ngủ. Cravat trên cổ áo sơ mi nới lỏng, chiếc
cổ thanh mảnh trắng ngần lộ ra.

Anh lại ngồi bên giường, đưa tay vuốt nhẹ tóc Fye. Là rượu, hay thứ men
say kì lạ? Hắn ngủ rất yên, không có cái dáng vẻ khổ sở như hồi đầu anh
mới gặp. Có lẽ, anh không phải người duy nhất bị ảnh hưởng bởi cái không
khí dịu dàng này.


-Ta muốn đi cùng em… Suốt chặng đường dài…


***


-Kurogane…?

Fye tỉnh dậy, thấy Kurogane đã nằm sát bên, một tay vòng qua người. Thảo
nào mà tự dưng thấy khó thở, anh ta chắc phải to gấp rưỡi anh. Thêm cái
nữa là, dạo này Kurogane cư xử thật kì lạ.

Như là… hôn chẳng hạn.

Fye thực sự không muốn thấy mình đỏ mặt, vì anh đã nghĩ mình là kẻ giỏi
giữ bình tĩnh. Nhưng cứ nghĩ đến những gì đang xảy ra mà xem…

Tiếng bọn trẻ đã rộn rã bên ngoài, những tia nắng êm ái bắt đầu thả mình
buông xuống. Chúng khiến người ta không nghĩ được nhiều quá, không lo
được nhiều quá. Chỉ còn sót lại khúc đồng dao yên ả đâu đây; như thể
trong chuyến hành trình này, người ta tìm được nơi mình thuộc về. Vì thế
những chuyện còn lại không quan trọng, khi mọi người vẫn còn đây, bên
nhau.

Đi đi mãi, trong màu thiên thanh hòa nắng ngọt.

Xem lý lịch thành viên http://ilovemanga.yourme.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs

Junalone coppyright @ 2011-2012